Tuesday, July 10, 2018

Thi pháp thơ 4 chữ


I. Khái niệm
            Thơ 4 chữ là thể thơ đơn giản, dễ làm, dễ nhớ, thuộc loại thơ cơ bản nhất trong các thể thơ
II. Luật thơ
1. Số tiếng: Thơ 4 chữ có 4 tiếng ở mỗi dòng. Có thể chia làm nhiều khổ, mỗi khổ có 4 câu. Nếu không chia khổ có thể viết liên hoàn cũng được.
2. Cách gieo vần
a. Vần Tàu: Các tiếng ở vị trí cuối các câu 1,2,4 bắt vần với nhau
Vd1:
Sao biếc đầy trời
Sầu trông viễn khơi
Ðêm mờ im lặng
Nhìn hạt sương rơi
b. Vần giữa: Các tiếng ở vị trí cuối câu thứ 2,3 trong khổ bắt vần với nhau
VD1:
Ông bị đau chân
Nó sưng nó tấy
Đi phải chống gậy
Khập khiễng khập khà

Bước lên thềm nhà
Nhấc chân quá khó
Thấy ông nhăn nhó
Việt chơi ngoài sân

Lon ton lại gần
Âu yếm nhanh nhảu
Ông vịn vai cháu
Cháu đỡ ông lên
VD2:
Thành thỏ nghỉ học
Nó lại đi chơi
Có thể tiền vơi
Nhưng mà chẳng thiết
VD3:
Tôi đang đói bụng
Mệt mỏi rã rời
Lòng thấy chơi vơi
Tim thì buốt giá
c. Vần Việt (còn gọi là vần chéo): Các tiếng cuối câu 1-3 và 2-4 bắt vần chéo nhau thành 2 cặp vần trong một khổ thơ 4 chữ.
Em là con gái
Buồn như lá cây
Chút hồn thơ dại
Xanh xao tháng ngày
Chú ý: Có một trường hợp cưỡng vận nghĩa là "ép vần" vẫn có thể được chấp nhận khi làm thơ 4 chữ, miễn là khi đọc lên chúng ta vẫn thấy có sự hài hòa về âm điệu.
Vd1: Trong khổ thơ dưới đây nằm trong bài thơ Lượm của Tố Hữu, tác giả chỉ cần bắt vần 2 phụ âm "ch" ở 2 tiếng cuối các câu 1-3  cũng đủ gieo vần
Ca-lô đội lệch,
Mồm huýt sáo vang,
Như con chim chích,
Nhảy trên đường vàng...
- Nhiều khổ thơ 4 câu chỉ có được một cặp vần chéo cũng tạm chấp nhận được miễn là không làm thơ ảnh hưởng về âm điệu.
3. Luật bằng trắc (còn gọi là luật hài thanh). 6 thanh điệu của tiếng Việt được chia làm 2 nhóm. Nhóm thanh bằng gồm có 2 thanh: không dấu và huyền. Nhóm thanh trắc gồm có 4 thanh còn lại: sắc, hỏi, ngã, nặng.
- Nếu tiếng thứ 2 trong một câu thơ là bằng thì tiếng thứ 4 trong câu thơ đó phải là trắc
- Nếu tiếng thứ 2 trong một câu thơ là trắc thì tiếng thứ 4 trong câu thơ đó phải là bằng
Chú ý:
- Trong 4 câu thơ cùng thuộc một khổ có thể chấp nhận một câu thơ vi phạm luật hài thanh miễn là khi đọc lên chúng ta không thấy quá chướng tai là được.
- Cũng có một dạng vi phạm cách gieo vần và luật bằng trắc nhưng vẫn có thể chấp nhận được như sau:
Em yêu tiếng chim - > hai thanh bằng
Đầu hồi lảnh lót
Mái vàng thơm phức
Rạ đầy sân phơi
Như thế: Nếu 2 tiếng thứ 2,4 cùng là thanh bằng sẽ vẫn có thể được chấp nhận nếu không ảnh hưởng đến âm điệu (xem ví dụ trên).





MỘT SỐ BÀI THƠ MẪU KINH ĐIỂN
Em yêu nhà em
Em yêu nhà em
Hàng xoan trước ngõ
Hoa xao xuyến nở
Như mây từng chùm

Em yêu tiếng chim
Đầu hồi lảnh lót
Mái vàng thơm phức
Rạ đầy sân phơi

Em yêu ngôi nhà
Gỗ tre mộc mạc
Như yêu đất nước
Bốn mùa chim ca.

Em vẽ Bác Hồ
 Em vẽ Bác Hồ
Trên tờ giấy trắng
Em vẽ vầng trán
Trán Bác Hồ cao
Em vẽ tóc râu
Chỉ vờn nhè nhẹ
Em vẽ Bác bế
Hai cháu trên tay
Cháu Bắc bên này
Cháu Nam bên ấy

ĐÔI MẮT CỦA EM
Đôi mắt xinh xinh
Đôi mắt tròn tròn
Giúp em nhìn thấy
Mọi vật xung quanh
Em yêu em quý
Đôi mắt xinh xinh
Giữ cho đôi mắt
Ngày càng sáng hơn


ẢNH CƯỚI
Bé giở ảnh cưới
Thấy mẹ ôm hoa
Cứ hỏi bà mãi
Sao không thấy bé
Bà cười nhỏ nhẹ
Cháu ngoan nhất nhà
Lúc ấy đang bận
Tìm kim cho bà
ÔNG BỊ ĐAU CHÂN
Ông bị đau chân
Nó sưng nó tấy
Đi phải chống gậy
Khập khiễng khập khà

Bước lên thềm nhà
Nhấc chân quá khó
Thấy ông nhăn nhó
Việt chơi ngoài sân

Lon ton lại gần
Âu yếm nhanh nhảu
Ông vịn vai cháu
Cháu đỡ ông lên

Ông bước lên thềm
Trong lòng sung sướng
Quẳng gậy cúi xuống
Quên cả đớn đau
Ôm cháu xoa đầu
Hoan hô thằng bé
Bé thế mà khỏe
Vì nó thương ông.

Nghé ọ
Cái đầu tròn vo
Cái mắt mở to
Đôi tay ngoáy ngó
Chính là Nghé ọ

Mưa
Mưa ở trên trời
Mưa rơi xuống đất
Vừa ngồi trong đất
Đã nhào xuống sân
Mưa không có chân
Ở đâu cũng đến
Bướm em hỏi chị
- Chị ơi vì sao ?
Hoa Hồng lại khóc
- Không phải đâu em.
Đấy là hạt ngọc
Người gọi là sương
Sao đêm gửi xuống
Tặng cô hoa hồng.. !
Phạm Hổ
Gió
Tên tôi là gió
Đi khắp mọi nơi
Công việc của tôi
Không bao giờ nghỉ
Tháng ngày chăm chỉ
Tôi dài hơn sông
Suốt đời mênh mông
Rộng hơn biển cả
Tên tôi là gió
Các bạn nhớ không ?
Tôi không dáng hình
Tên tôi là gió….
                        Xuân Quỳnh

Lượm
Ngày Huế đổ máu,
Chú Hà Nội v,
Tình cờ chú cháu,
Gặp nhau Hàng Bè.

Chú bé loắt choắt,
Cái xắc xinh xinh,
Cái chân thoăn thoắt,
Cái đầu nghênh nghênh,

Ca-lô đội lệch,
Mồm huýt sáo vang,
Như con chim chích,
Nhảy trên đường vàng...

- "Cháu đi liên lạc,
Vui lắm chú à.
Ở đồn Mang Cá,
Thích hơn ở nhà!"

Cháu cười híp mí,
Má đỏ bồ quân:
- "Thôi, chào đồng chí!"
Cháu đi xa dần...

Cháu đi đường cháu,
Chú lên đường ra,
Ðến nay tháng sáu,
Chợt nghe tin nhà.

Ra thế,
Lượm ơi!

Một hôm nào đó,
Như bao hôm nào,
Chú đồng chí nh,
Bỏ thư vào bao,

Vụt qua mặt trận,
Ðạn bay vèo vèo,
Thư đề "Thượng khẩn",
Sợ chi hiểm nghèo!

Ðường quê vắng v,
Lúa trổ đòng đòng,
Ca-lô chú bé,
Nhấp nhô trên đồng...

Bỗng loè chớp đ,
Thôi rồi, Lượm ơi!
Chú đồng chí nh,
Một dòng máu tươi!

Cháu nằm trên lúa,
Tay nắm chặt bông,
Lúa thơm mùi sữa,
Hồn bay giữa đồng.

Lượm ơi, còn không?

Chú bé loắt choắt,
Cái xắc xinh xinh,
Cái chân thoăn thoắt,
Cái đầu nghênh nghênh.

Ca-lô đội lệch,
Mồm huýt sáo vang,
Như con chim chích,
Nhảy trên đường vàng...
1949

Con chim chin chin
Con chim chiền chiện
Bay vút, vút cao
Lòng đầy yêu mến
Khúc hát ngọt ngào.

Chim bay chim sà
Lúa tròn bụng sữa
Đồng quê chan chứa
Những lời chim ca.

Bay cao, cao vút
Chim biến mất rồi
Chỉ còn tiếng hót
Làm xanh da trời.

No comments:

Post a Comment